logo
logo

ProjectDự án

HOMETRANG CHỦ PROJECTDỰ ÁN TEAMTHÀNH VIÊN CONTACTLIÊN HỆ
  • Concept
  • Drawing
  • Construction Diary
  • Thiết kế ý tưởng
  • Triển khai hồ sơ bản vẽ
  • Giám sát công trường

The Heritage

Quy hoạch tổng mặt bằng Masterplan
Công trình Building
Cảnh quan Landscape

Hạng mục: Thiết kế định hướng quy hoạch, cảnh quan, kiến trúc

Địa điểm: đường Điện Biên Phủ, phường Ninh Thạnh, Tây Ninh

Diện tích: 49 Hecta

Năm: 2025

Khách hàng: Tập đoàn AHA Việt Nam

Nhóm thiết kế: Lưu Quốc Thịnh, Nguyễn Quang Tuyến, Hà Nguyễn Hoàng Tài.

Kiến tạo một đô thị sinh thái mang ký ức địa phương

Nằm tại phường Ninh Thạnh, Tây Ninh, dự án The Heritage Tây Ninh được phát triển trên quy mô gần 50ha, định vị như một mô hình đô thị mới kết hợp giữa sống – trải nghiệm – tái tạo, với dân số dự kiến hơn 9.000 người. Trong bối cảnh Tây Ninh đang chuyển mình mạnh mẽ nhờ hạ tầng và du lịch tâm linh, dự án không chỉ đóng vai trò như một khu ở, mà là một cấu trúc đô thị mang tính chiến lược — nơi thử nghiệm một cách tiếp cận mới: đô thị hóa không đồng nghĩa với đánh mất bản sắc.

Từ góc nhìn của đơn vị tư vấn thiết kế, The Heritage không được tiếp cận như một bài toán bất động sản thuần túy, mà là một hệ sinh thái không gian — nơi cảnh quan, kiến trúc và văn hóa được đặt trong mối quan hệ tương hỗ. Nếu nhiều dự án đô thị hiện nay lựa chọn “import” một hình mẫu quốc tế, thì tại đây, hướng tiếp cận lại là khai thác nội sinh: những giá trị bản địa, hệ sinh thái tự nhiên và ký ức văn hóa được đưa vào như một lớp nền để phát triển.

...

1. Quy hoạch — Tổ chức lại tự nhiên như một cấu trúc đô thị

Trung tâm của dự án không phải là công trình, mà là cảnh quan. Một hồ nước lớn đóng vai trò như “trục tĩnh” của toàn khu — không chỉ là yếu tố thẩm mỹ mà còn là bộ điều hòa vi khí hậu, tạo nên lớp đệm sinh thái cho toàn bộ khu đô thị. Bao quanh đó là hệ thống công viên chuyên đề: vườn na, vườn sầu riêng, khu bảo tồn động vật sinh thái… Đây không đơn thuần là tiện ích, mà là một cách đưa sản xuất nông nghiệp và sinh thái vào trong cấu trúc đô thị, tái hiện lại hình ảnh Tây Ninh như một vùng đất nông nghiệp trù phú.

Các lớp không gian được tổ chức theo nguyên lý “gradient sinh thái”:

  • Lõi trung tâm: hồ nước, quảng trường, tiện ích công cộng
  • Vành đai trung gian: công viên chuyên đề, không gian trải nghiệm
  • Vành đai ngoài: khu ở với mật độ thấp dần

Cách tổ chức này giúp giảm thiểu sự xung đột giữa hoạt động đô thị và môi trường tự nhiên, đồng thời tạo ra một trải nghiệm không gian chuyển tiếp liên tục — từ sôi động đến tĩnh lặng.


2. Hạ tầng tiện ích — Mật độ cao nhưng không gây áp lực

Một trong những thách thức lớn của dự án là cân bằng giữa hai yếu tố tưởng chừng đối lập: “xa trung tâm” nhưng vẫn phải “đầy đủ dịch vụ”. Giải pháp không nằm ở việc dàn trải tiện ích, mà là nén chúng lại thành các cụm chức năng:

  • Trung tâm thể thao (gym, yoga, hồ bơi)
  • Trục thương mại – dịch vụ
  • Không gian sự kiện và cộng đồng

Việc tập trung này giúp tăng hiệu quả vận hành, đồng thời tạo nên các “điểm hút” rõ ràng trong không gian đô thị. Đây là mô hình “All-in-one” thường thấy trong các khu đô thị hiện đại, nơi cư dân có thể sống – làm việc – giải trí trong cùng một hệ sinh thái khép kín. Quan trọng hơn, hệ tiện ích này không phá vỡ cảnh quan, mà được “cài” vào trong lớp xanh, giữ cho tổng thể vẫn mang cảm giác trong lành, thư giãn — đúng với tinh thần một đô thị nghỉ dưỡng ngoại vi.


3. Kiến trúc — Đương đại nhưng không vô danh

Ngôn ngữ kiến trúc của The Heritage Tây Ninh không theo đuổi sự phô trương hình thức. Nó được xây dựng trên một nền tảng đương đại — rõ ràng, tiết chế, và tối ưu công năng. Tuy nhiên, điều làm nên bản sắc của dự án nằm ở những “chấm phá” được chắt lọc từ kiến trúc địa phương:

  • Tỷ lệ mái và hiên lấy cảm hứng từ nhà truyền thống Nam Bộ
  • Các chi tiết vòm, ban công, hành lang gợi nhắc kiến trúc thuộc địa
  • Hệ lam, cây xanh và logia tạo lớp đệm khí hậu

Những yếu tố này không được tái hiện một cách trực diện, mà được trừu tượng hóa và tái cấu trúc — tạo nên một lớp ký ức kiến trúc mờ, đủ để nhận diện nhưng không rơi vào sao chép. Đây là cách tiếp cận mang tính học thuật: kiến trúc không tái tạo hình ảnh, mà tái tạo tinh thần.


4. Đô thị như một trải nghiệm văn hóa

Điểm đáng chú ý của The Heritage không nằm ở từng công trình riêng lẻ, mà ở cách toàn bộ dự án vận hành như một “kịch bản không gian”:

  • Các tuyến phố thương mại trở thành nơi diễn ra đời sống đô thị
  • Quảng trường và công viên là sân khấu cho các hoạt động cộng đồng
  • Các khu vườn và không gian sinh thái tạo nên nhịp nghỉ cho trải nghiệm

Sự đan xen giữa hoạt động và tĩnh lặng, giữa nhân tạo và tự nhiên, tạo nên một cấu trúc đô thị mang tính “narrative” — nơi người sử dụng không chỉ sống, mà trải nghiệm một dòng chảy không gian liên tục.


5. Kết luận — Một thử nghiệm về “đô thị bản địa hóa”

Trong bối cảnh nhiều đô thị mới tại Việt Nam đang bị đồng nhất hóa về hình thức, The Heritage Tây Ninh đặt ra một hướng đi khác: xây dựng một đô thị dựa trên chính những gì đã tồn tại. Với quy mô 49ha, dự án không chỉ là một can thiệp vật lý, mà là một phép thử về tư duy quy hoạch:

  • Làm thế nào để đô thị hóa mà không phá vỡ hệ sinh thái
  • Làm thế nào để hiện đại mà không đánh mất bản sắc
  • Làm thế nào để tạo ra một nơi ở, nhưng đồng thời cũng là một điểm đến

The Heritage Tây Ninh, vì thế, không chỉ là một dự án. Nó là một luận điểm. Rằng trong kiến trúc và quy hoạch, tương lai không nhất thiết phải được xây từ những thứ hoàn toàn mới — mà có thể được hình thành từ việc hiểu sâu hơn những giá trị đã có, và tái cấu trúc chúng trong một hệ quy chiếu đương đại.

Category: Master planning, landscape & architectural design direction

Location: 23 Truong DinDien Bien Phu Street, Ninh Thanh Ward, Tay Ninh, Vietnam

Area: 49 hectares

Year: 2025

Client: AHA Vietnam Group

Design team: Luu Quoc Thinh, Nguyen Quang Tuyen, Ha Nguyen Hoang Tai

Crafting an Ecological Urban Fabric Rooted in Local Identity

Located in Ninh Thanh Ward, Tay Ninh, The Heritage Tay Ninh spans nearly 49 hectares and is envisioned as a new urban prototype that integrates living, experience, and ecological regeneration. Within the broader context of Tay Ninh’s rapid transformation—driven by infrastructure growth and spiritual tourism—the project positions itself not merely as a residential development, but as a strategic urban structure. It explores a critical question: Can urbanization occur without erasing local identity?

From a design consultancy perspective, the project is not approached as a conventional real estate product, but as a spatial ecosystem—where landscape, architecture, and culture are interwoven into a reciprocal system. Rather than importing a predefined international model, the design adopts an endogenous approach, drawing from local ecological systems, agricultural practices, and cultural memory as foundational layers for development.

...

1. Master Planning — Reorganizing Nature as Urban Structure

At the heart of the project lies not architecture, but landscape. A large central lake functions as the project’s “static core”—not only as a visual anchor but also as a microclimatic regulator. Surrounding it is a network of thematic landscapes: custard apple gardens, durian orchards, and an ecological wildlife conservation zone. These represent a deliberate strategy to embed agriculture and ecology into the urban fabric, reflecting Tay Ninh’s identity as a fertile agricultural region.

The spatial organization follows a clear ecological gradient:

  • Central core: lake, plaza, and public amenities
  • Intermediate ring: thematic parks and experiential spaces
  • Outer ring: residential zones with gradually decreasing density

This layered structure minimizes conflict between urban activity and natural systems, while creating a continuous spatial transition from dynamic to tranquil environments.


2. Amenities — High Density Without Spatial Pressure

One of the project’s key challenges is balancing two seemingly opposing conditions: being distant from the city center while remaining fully serviced. The solution lies not in dispersing amenities, but in consolidating them into functional clusters:

  • Sports and wellness hub (gym, yoga, central swimming pool)
  • Commercial and service spine
  • Event and community spaces

This clustering strategy enhances operational efficiency while establishing clear urban focal points. More importantly, these amenities are carefully integrated within the green framework, ensuring that the overall environment retains a sense of openness, calmness, and resort-like quality—true to its peripheral location.


3. Architecture — Contemporary Yet Contextually Grounded

The architectural language of The Heritage Tay Ninh is deliberately restrained—contemporary, rational, and functionally optimized. Its identity, however, emerges through subtle interventions inspired by local architectural heritage:

  • Roof proportions and shaded verandas referencing Southern Vietnamese houses
  • Arches, balconies, and corridors evoking colonial-era typologies
  • Screens, greenery, and loggias acting as climatic buffers

These elements are not replicated literally; instead, they are abstracted and reinterpreted, forming a layer of architectural memory that is recognizable yet not nostalgic. This reflects a more academic design stance: architecture should not reproduce images, but reinterpret underlying principles.


4. Urbanism as Cultural Experience

What distinguishes The Heritage is not individual buildings, but how the entire project operates as a spatial narrative:

  • Commercial streets become stages for everyday urban life
  • Plazas and parks host communal activities
  • Gardens and ecological zones provide moments of retreat

The interplay between activity and stillness, between built form and nature, constructs a dynamic urban rhythm—where users do not simply inhabit space, but experience a continuous spatial sequence.


5. Conclusion — Toward a Localized Urban Model

In a context where many new urban developments risk becoming generic, The Heritage Tay Ninh proposes an alternative direction: to build a city from what already exists. At a scale of 49 hectares, the project represents more than a physical intervention; it is a conceptual exploration:

  • How can urbanization coexist with ecological systems?
  • How can modernity retain cultural identity?
  • How can a place function as both residence and destination?

The Heritage Tay Ninh is therefore not just a development. It is a proposition. That the future of architecture and urbanism does not necessarily lie in creating entirely new forms—but in deeply understanding existing values and reconfiguring them within a contemporary framework.

Hạng mục: Thiết kế định hướng quy hoạch, cảnh quan, kiến trúc

Địa điểm: đường Điện Biên Phủ, phường Ninh Thạnh, Tây Ninh

Diện tích: 49 Hecta

Năm: 2025

Khách hàng: Tập đoàn AHA Việt Nam

Nhóm thiết kế: Lưu Quốc Thịnh, Nguyễn Quang Tuyến, Hà Nguyễn Hoàng Tài.

Category: Master planning, landscape & architectural design direction

Location: 23 Truong DinDien Bien Phu Street, Ninh Thanh Ward, Tay Ninh, Vietnam

Area: 49 hectares

Year: 2025

Client: AHA Vietnam Group

Design team: Luu Quoc Thinh, Nguyen Quang Tuyen, Ha Nguyen Hoang Tai

Quy hoạch tổng mặt bằng Masterplan

Kiến tạo một đô thị sinh thái mang ký ức địa phương

Nằm tại phường Ninh Thạnh, Tây Ninh, dự án The Heritage Tây Ninh được phát triển trên quy mô gần 50ha, định vị như một mô hình đô thị mới kết hợp giữa sống – trải nghiệm – tái tạo, với dân số dự kiến hơn 9.000 người. Trong bối cảnh Tây Ninh đang chuyển mình mạnh mẽ nhờ hạ tầng và du lịch tâm linh, dự án không chỉ đóng vai trò như một khu ở, mà là một cấu trúc đô thị mang tính chiến lược — nơi thử nghiệm một cách tiếp cận mới: đô thị hóa không đồng nghĩa với đánh mất bản sắc.

Crafting an Ecological Urban Fabric Rooted in Local Identity

Located in Ninh Thanh Ward, Tay Ninh, The Heritage Tay Ninh spans nearly 49 hectares and is envisioned as a new urban prototype that integrates living, experience, and ecological regeneration. Within the broader context of Tay Ninh’s rapid transformation—driven by infrastructure growth and spiritual tourism—the project positions itself not merely as a residential development, but as a strategic urban structure. It explores a critical question: Can urbanization occur without erasing local identity?

Từ góc nhìn của đơn vị tư vấn thiết kế, The Heritage không được tiếp cận như một bài toán bất động sản thuần túy, mà là một hệ sinh thái không gian — nơi cảnh quan, kiến trúc và văn hóa được đặt trong mối quan hệ tương hỗ. Nếu nhiều dự án đô thị hiện nay lựa chọn “import” một hình mẫu quốc tế, thì tại đây, hướng tiếp cận lại là khai thác nội sinh: những giá trị bản địa, hệ sinh thái tự nhiên và ký ức văn hóa được đưa vào như một lớp nền để phát triển.

From a design consultancy perspective, the project is not approached as a conventional real estate product, but as a spatial ecosystem—where landscape, architecture, and culture are interwoven into a reciprocal system. Rather than importing a predefined international model, the design adopts an endogenous approach, drawing from local ecological systems, agricultural practices, and cultural memory as foundational layers for development.

1. Quy hoạch — Tổ chức lại tự nhiên như một cấu trúc đô thị

Trung tâm của dự án không phải là công trình, mà là cảnh quan. Một hồ nước lớn đóng vai trò như “trục tĩnh” của toàn khu — không chỉ là yếu tố thẩm mỹ mà còn là bộ điều hòa vi khí hậu, tạo nên lớp đệm sinh thái cho toàn bộ khu đô thị. Bao quanh đó là hệ thống công viên chuyên đề: vườn na, vườn sầu riêng, khu bảo tồn động vật sinh thái… Đây không đơn thuần là tiện ích, mà là một cách đưa sản xuất nông nghiệp và sinh thái vào trong cấu trúc đô thị, tái hiện lại hình ảnh Tây Ninh như một vùng đất nông nghiệp trù phú.

1. Master Planning — Reorganizing Nature as Urban Structure

At the heart of the project lies not architecture, but landscape. A large central lake functions as the project’s “static core”—not only as a visual anchor but also as a microclimatic regulator. Surrounding it is a network of thematic landscapes: custard apple gardens, durian orchards, and an ecological wildlife conservation zone. These represent a deliberate strategy to embed agriculture and ecology into the urban fabric, reflecting Tay Ninh’s identity as a fertile agricultural region.

Các lớp không gian được tổ chức theo nguyên lý “gradient sinh thái”:

  • Lõi trung tâm: hồ nước, quảng trường, tiện ích công cộng
  • Vành đai trung gian: công viên chuyên đề, không gian trải nghiệm
  • Vành đai ngoài: khu ở với mật độ thấp dần

Cách tổ chức này giúp giảm thiểu sự xung đột giữa hoạt động đô thị và môi trường tự nhiên, đồng thời tạo ra một trải nghiệm không gian chuyển tiếp liên tục — từ sôi động đến tĩnh lặng.

The spatial organization follows a clear ecological gradient:

  • Central core: lake, plaza, and public amenities
  • Intermediate ring: thematic parks and experiential spaces
  • Outer ring: residential zones with gradually decreasing density

This layered structure minimizes conflict between urban activity and natural systems, while creating a continuous spatial transition from dynamic to tranquil environments.

2. Hạ tầng tiện ích — Mật độ cao nhưng không gây áp lực

Một trong những thách thức lớn của dự án là cân bằng giữa hai yếu tố tưởng chừng đối lập: “xa trung tâm” nhưng vẫn phải “đầy đủ dịch vụ”. Giải pháp không nằm ở việc dàn trải tiện ích, mà là nén chúng lại thành các cụm chức năng:

  • Trung tâm thể thao (gym, yoga, hồ bơi)
  • Trục thương mại – dịch vụ
  • Không gian sự kiện và cộng đồng

2. Amenities — High Density Without Spatial Pressure

One of the project’s key challenges is balancing two seemingly opposing conditions: being distant from the city center while remaining fully serviced. The solution lies not in dispersing amenities, but in consolidating them into functional clusters:

  • Sports and wellness hub (gym, yoga, central swimming pool)
  • Commercial and service spine
  • Event and community spaces
Công trình Building

Việc tập trung này giúp tăng hiệu quả vận hành, đồng thời tạo nên các “điểm hút” rõ ràng trong không gian đô thị. Đây là mô hình “All-in-one” thường thấy trong các khu đô thị hiện đại, nơi cư dân có thể sống – làm việc – giải trí trong cùng một hệ sinh thái khép kín. Quan trọng hơn, hệ tiện ích này không phá vỡ cảnh quan, mà được “cài” vào trong lớp xanh, giữ cho tổng thể vẫn mang cảm giác trong lành, thư giãn — đúng với tinh thần một đô thị nghỉ dưỡng ngoại vi.

This clustering strategy enhances operational efficiency while establishing clear urban focal points. More importantly, these amenities are carefully integrated within the green framework, ensuring that the overall environment retains a sense of openness, calmness, and resort-like quality—true to its peripheral location.

3. Kiến trúc — Đương đại nhưng không vô danh

Ngôn ngữ kiến trúc của The Heritage Tây Ninh không theo đuổi sự phô trương hình thức. Nó được xây dựng trên một nền tảng đương đại — rõ ràng, tiết chế, và tối ưu công năng. Tuy nhiên, điều làm nên bản sắc của dự án nằm ở những “chấm phá” được chắt lọc từ kiến trúc địa phương:

  • Tỷ lệ mái và hiên lấy cảm hứng từ nhà truyền thống Nam Bộ
  • Các chi tiết vòm, ban công, hành lang gợi nhắc kiến trúc thuộc địa
  • Hệ lam, cây xanh và logia tạo lớp đệm khí hậu

3. Architecture — Contemporary Yet Contextually Grounded

The architectural language of The Heritage Tay Ninh is deliberately restrained—contemporary, rational, and functionally optimized. Its identity, however, emerges through subtle interventions inspired by local architectural heritage:

  • Roof proportions and shaded verandas referencing Southern Vietnamese houses
  • Arches, balconies, and corridors evoking colonial-era typologies
  • Screens, greenery, and loggias acting as climatic buffers

Những yếu tố này không được tái hiện một cách trực diện, mà được trừu tượng hóa và tái cấu trúc — tạo nên một lớp ký ức kiến trúc mờ, đủ để nhận diện nhưng không rơi vào sao chép. Đây là cách tiếp cận mang tính học thuật: kiến trúc không tái tạo hình ảnh, mà tái tạo tinh thần.

These elements are not replicated literally; instead, they are abstracted and reinterpreted, forming a layer of architectural memory that is recognizable yet not nostalgic. This reflects a more academic design stance: architecture should not reproduce images, but reinterpret underlying principles.

4. Đô thị như một trải nghiệm văn hóa

Điểm đáng chú ý của The Heritage không nằm ở từng công trình riêng lẻ, mà ở cách toàn bộ dự án vận hành như một “kịch bản không gian”:

  • Các tuyến phố thương mại trở thành nơi diễn ra đời sống đô thị
  • Quảng trường và công viên là sân khấu cho các hoạt động cộng đồng
  • Các khu vườn và không gian sinh thái tạo nên nhịp nghỉ cho trải nghiệm

4. Urbanism as Cultural Experience

What distinguishes The Heritage is not individual buildings, but how the entire project operates as a spatial narrative:

  • Commercial streets become stages for everyday urban life
  • Plazas and parks host communal activities
  • Gardens and ecological zones provide moments of retreat

Sự đan xen giữa hoạt động và tĩnh lặng, giữa nhân tạo và tự nhiên, tạo nên một cấu trúc đô thị mang tính “narrative” — nơi người sử dụng không chỉ sống, mà trải nghiệm một dòng chảy không gian liên tục.

The interplay between activity and stillness, between built form and nature, constructs a dynamic urban rhythm—where users do not simply inhabit space, but experience a continuous spatial sequence.

Cảnh quan Landscape

5. Kết luận — Một thử nghiệm về “đô thị bản địa hóa”

Trong bối cảnh nhiều đô thị mới tại Việt Nam đang bị đồng nhất hóa về hình thức, The Heritage Tây Ninh đặt ra một hướng đi khác: xây dựng một đô thị dựa trên chính những gì đã tồn tại. Với quy mô 49ha, dự án không chỉ là một can thiệp vật lý, mà là một phép thử về tư duy quy hoạch:

  • Làm thế nào để đô thị hóa mà không phá vỡ hệ sinh thái
  • Làm thế nào để hiện đại mà không đánh mất bản sắc
  • Làm thế nào để tạo ra một nơi ở, nhưng đồng thời cũng là một điểm đến

5. Conclusion — Toward a Localized Urban Model

In a context where many new urban developments risk becoming generic, The Heritage Tay Ninh proposes an alternative direction: to build a city from what already exists. At a scale of 49 hectares, the project represents more than a physical intervention; it is a conceptual exploration:

  • How can urbanization coexist with ecological systems?
  • How can modernity retain cultural identity?
  • How can a place function as both residence and destination?

The Heritage Tây Ninh, vì thế, không chỉ là một dự án. Nó là một luận điểm. Rằng trong kiến trúc và quy hoạch, tương lai không nhất thiết phải được xây từ những thứ hoàn toàn mới — mà có thể được hình thành từ việc hiểu sâu hơn những giá trị đã có, và tái cấu trúc chúng trong một hệ quy chiếu đương đại.

The Heritage Tay Ninh is therefore not just a development. It is a proposition. That the future of architecture and urbanism does not necessarily lie in creating entirely new forms—but in deeply understanding existing values and reconfiguring them within a contemporary framework.

The Heritage